top of page

1998.12 – Níu Giọt Mồ Hôi Đứng Dậy Làm Người

  • LVMỹ-K24
  • Feb 10, 2022
  • 11 min read

. LVM, bút danh trên báo Văn Lang: Thạch Hãn MN







Kính gửi quý anh chị tham dự dịp kỷ niệm 50 năm Ngày Quốc Tế Nhân Quyền

Tính từ khi loài người có chữ viết, từng bộ sử của mỗi dân tộc đã trang trọng ghi lại những chiến thắng hiển hách cá biệt. Sự thành bại thường đặt trên căn bản tranh chấp được thua. Lãnh thổ. Tài nguyên…. Ngay cả niềm tin hay tư tưởng. Lắm khi chỉ đơn giản bắt nguồn từ tham vọng của lãnh tụ….

Dù bởi động cơ nào, và dù là giữa nước này với nước khác hay giữa phe này với phe khác, đó vẫn là những tranh chấp giữa người và người.

Từ thuở khai thiên loài người đã biết đau Nên hộc tốc dẫm đạp lên nhau Dẫm đạp lên chính mình (2)

Rồi ném thêm vào cuộc đời từng mớ bất công.

Duy nhất một lần, phe chiến bại chỉ gồm toàn bất công.

Chỉ duy nhất một lần, cả nhân loại đã tạo chung chiến thắng, viết nên một ngày lịch sử đáng khắc ghi vào tâm khảm của toàn thể loài người.

50 năm trước, đúng vào ngày 10 tháng 12 này, bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền ra đời.

*

Từ đó, suốt 50 năm qua, bản Tuyên Ngôn, có giá trị khuyến nghị thuở đầu, đã được thế giới phong phú hóa về nội dung để đáp ứng khát vọng và sự tiến bộ của loài người, đồng thời, cụ thể hóa về hình thức thành những công ước quốc tế có tính cách pháp lý ràng buộc các quốc gia tham dự phải tôn trọng và thi hành.

Trong 50 năm qua, một phần nhân loại thuộc các nước tự do dân chủ đã may mắn thụ hưởng trọn vẹn mọi quyền làm người, phát huy trí tuệ, phát triển kinh tế, hiện đang ngẩng mặt sánh bước vào một thiên niên kỷ mới của hòa bình, văn minh và thịnh vượng.

Trong 50 năm qua, song song với những thành quả nhân quyền từ bản Tuyên Ngôn 1948, một phần khác của nhân loại cũng đã ghi đậm một điểm son thế kỷ: Tung hê trò chơi chủ nghĩa, xô ngã bức tường Bá Linh, kéo đổ các tượng đài lãnh tụ, tự cất bước ra khỏi vũng lầy bạo lực của quốc tế cộng sản, ngay trên cái nôi sản sinh ra nó, để được sống thực sự như những con người.

Từ cái búa cái đục Trong tay những kẻ vô danh Cũng cao hơn biết bao tầm trí tuệ Khi thế giới chuyển mình nhìn nó đổ Gạch đá cũng hóa niềm vui Khi nhân loại tung lên những nụ cười Một khoảng trời sao đã không thể ngủ Khi những con người khám phá ra quyền sống bình thường Thở bình thường Nói bình thường Đi lại bình thường (3)

Nhìn lại mình, nửa thế kỷ qua, dân tộc Việt Nam thân yêu của chúng ta đã phải kinh qua vô vàn khổ nạn với đạn bom của thời chiến, và sau đó, bị dìm sâu dưới ách khổ nạn độc tài của thời bình.

Quay hướng nào gió cũng quất vào tôi Những ngọn roi phũ phàng của sóng (4)

Với hai bàn tay đen đúa có thể xiết chặt cổ người Nó giả vờ in cái bóng lên tường, làm những trò chơi (5)

*

Năm mươi năm qua, chưa có một thống kê nào ghi lại đầy đủ bao triệu người Việt Nam bị hy sinh oan uổng trong ba cuộc chiến do Hà Nội chủ xướng, nhằm bành trướng chủ nghĩa quốc tế cộng sản xuống miền Nam, xâm lăng lân quốc phía Tây, và chống trả quan thầy phương Bắc.

Em phải dựng giàn cây che mắt giặc Đường mở dần – Trong dạ núi Trường Sơn… Ngày ra đi là thanh niên xung phong Chừ trên tóc em có ngôi sao bộ đội (6)

Gươm đây đã rèn thêm thép mới Đạn đây, đã lau sáng từng viên (6)

Giữa đất trời xáo động… Em băng trong lửa đạn chiến hào… Đây tóc nữ sinh cuốn theo vành mũ vải (6)

Những xác bộ đội ở Biển Hồ, ở Đồng Chum ở tận biên thùy xứ Thái Có biết mình đã chết vô tình trong chiếc áo viễn chinh? Những con trâu, mảng lúa, xóm làng nằm tức tưởi ở vùng Việt Bắc Có ngờ đâu đáp số của tình anh em quốc tế là mạng sống chính mình? (3)

Ôi nắm đất máu thịt hoài thai Nói với mẹ bằng lời bia mộ Mẹ lặng lẽ nhen trong chiều ngún lửa Tấm thân gầy như sợi khói hương bay (7)

Do ai? Bởi ai? Trong chiến tranh, lá ngụy trang không che chắn nổi đạn bom. Dứt chiến tranh, lời nguỵ trang chẳng phủ kín nổi sự thật.

Khi không còn phân biệt đâu là hư hay thực Tên tội nhân bỗng chốc hóa anh hùng Người hiền lương phó mặc cái đã từng Những vết thương cứ hồn nhiên chảy máu (8)

Nối ngày nay với ngày xưa Biết rồi lại nối với chưa biết gì (9)

Tính cộng lại hóa ra trừ Tính nhân đâu ngỡ bây giờ thành chia (5)

Một thời ngu ngơ Một đời nức nở (10)

Điều may mỏng manh, rủi ro thì nhảy nhót Cả cuộc đời tìm như kẻ ngô nghê (11)

Ôi, mây nổi, mây nổi Che sao kín bầu trời Ôi, mây nổi, mây nổi Đổi sao được sắc trời (5)


Khởi đầu, độc lập là mục tiêu. Cuối cùng, nhân dân là phương tiện.

50 năm qua, cũng chưa một ai đúc kết nổi hậu quả sự hy sinh của hàng triệu người đó đã khiến cho hàng chục triệu người Việt Nam còn lại phải bị phân ly, đày đọa dưới chế độ chuyên chính vô sản của giới lãnh đạo vong bản phi nhân.

Bước đi đẫm giọt quan hà Phương gần khổ lụy Phương xa ngậm ngùi (1)

Đất nước mang tiếng thống nhất, nhưng một phần tinh hoa của dân tộc lại bị đẩy ra khỏi nước, và lòng người thì tan tác muôn chiều. Ôi, 50 mươi năm thui chột trí tuệ và cằn cỗi tình người, chỉ vì một dúm lãnh đạo bình vôi.

Sau cánh cổng vàng son của đạo lý Sau nấc thang cuối cùng của danh vọng Sự giả dối có thể đạt được Tất cả những gì cần đạt (Dù bằng cái chết của người khác) Sự vinh quang của chính mình Vẫn lớn lao hơn (12)

Mấy ai ngờ, cái chết của hàng triệu bộ đội chỉ để đánh đổi lấy cái chết dở của toàn dân dưới bàn tay bạo lực của những tay đầu gấu của đảng còn sống sót và đang quá độ thành một giai cấp quý tộc đỏ?

Một đời cha – gió bạt mưa mù Niềm vui chưa căng tròn bông lúa Mà ưu phiền đã xanh trái mù u (13)

Mẹ đâu ngờ sau lưng mình từ máu đẫm trồi lên – chiếc ghế có thằng con thoát chết vụ khui hầm trở về ngồi chễm chệ Cái mặt nó bây giờ mới đạo mạo làm sao nói năng đứng ngồi quan trọng thâm tâm chỉ nghiền ngẫm cách nào êm nhất – lẹ nhất – cho mỗi ngày chiếc ghế thêm cao. Cao cao cao đến tận chỗ không còn nghe tiếng cuộc đời oan trái không còn thấy trên con đường gập ghềnh của Tổ quốc đau thương có người mẹ tóc bạn chân trần oằn lưng dưới chồng đơn khiếu nại nặng hơn dãy Trường Sơn (14)

50 năm qua, những người Việt Nam chúng ta, dù đã trải qua hay sinh ra trong thời khoảng đó, có mấy ai quên được kiếp sống dằn vật đan chuỗi âu lo dưới lửa đuốc đấu tố cải cách ruộng đất, dưới nút thắt bao tử bằng từng mảnh tem phiếu, dưới tiếng kẻng tù tập trung cải tạo, dưới vòng kim cô tư tưởng Mác-Lê, dưới một nền giáo dục ca tụng lãnh tụ Nga-Tàu, dưới tiếng gõ cửa giữa khuya của công an khu vực, dưới những bản án đọc bằng ánh mã tấu, dưới tiếng thở dài của người thân hay của chính mình?

Chợt nghe động trống Trâu bò nhớn nhác Dùi quậy liên hồi Ê ẩm tấm da khô (1)

50 năm qua, có mấy ai trong chúng ta đã bình tâm được trước bảng sắp hạng nghèo đói của thế giới, mà trong đó, dân tộc mình được xếp vào hàng 10 nước đứng đầu?

Chưa quen con chữ i tờ Khổ nghèo thất học, tuổi thơ không trường Lên mười đã biết gió sương Suốt ngày quanh quẩn nẻo đường… ve chai (15)

50 năm qua, dưới vực sâu đói nghèo lạc hậu đó, bà con Việt Nam ta trong nước còn phải chịu đựng một chế độ cai trị phi nhân, vô thần, trong đó, mọi quyền căn bản của con người đều bị giới lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam tước bỏ bằng bạo lực thống trị. Mọi cơ quan truyền thông công khai đều của đảng. Mọi giáo hội chính thức hoạt động đều của đảng. Mọi tổ chức đoàn thể đều do đảng chi phối. Kể cả quốc hội cũng chỉ là cơ quan ngoại vi đóng mộc nhân dân cho đảng. Mỗi đại biểu quốc hội đều do đảng đề cử hay chấp thuận. Luật pháp do quốc hội này làm ra, do đó, cũng chỉ nhằm áp dụng vào dân đen.

Trăm vòi huơ nhầy nhụa cả trời mây phun khắp chốn chứng sida mão tủy chúng thách thức những cái đầu biết nghĩ những con tim còn sôi sục Việt Nam (14)

Chế độ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đã từng ký tham gia và cam kết thi hành 8 công ước quốc tế nhân quyền:

  • Công ước không áp dụng những hạn chế luật định đối với tội phạm chiến tranh và tội phạm chống nhân loại (4/6/81);

  • Công ước về ngăn ngừa và trừng trị tội Apartheid (9/6/81);

  • Công ước về ngăn ngừa và trừng trị tội diệt chủng (9/6/81);

  • Công ước về nỗ lực xóa bỏ các hình thức phân biệt chủng tộc (9/6/81);

  • Công ước về quyền dân sự và chính trị (24/9/82);

  • Công ước về quyền kinh tế, văn hóa, và xã hội (24/9/82);

  • Công ước về nỗ lực xóa bỏ mọi hình thức phân biệt đối xử với phụ nữ (19/3/82); và

  • Công ước quốc tế về quyền trẻ em (20/2/1990).

50 năm qua, thực tế Việt Nam là một hình ảnh thảm thương hoàn toàn nằm bên ngoài các công ước đó:

Khuôn mặt đói xanh của em bé lên chín lên mười Sống với bản năng cũng đủ trở thành tù nhân chính trị (3) Trời đất uy nghi – Xanh vĩnh cửu Chim bay hình thánh giá muôn phương Cung tên tạo hình thánh giá Bắn con chim bay hình thánh giá tử thương…. (1)

Ngày tối hơn đêm ”Đêm-vó-ngựa” Quỳ gối chống tay Vẫn còn sợ ngã Mặt đất này quá cheo leo (1)

50 năm qua, cũng dưới gông cùm bạo lực của bộ máy cai trị cộng sản, bà con Việt Nam ta trong nước đã bị những kẻ nhân danh nhân dân tước mất cả những quyền tối thiểu của con người là có được miếng ăn đủ dinh dưỡng, chỗ ở được kín đáo, cái mặc được lành lặn, việc học được hỗ trợ, bệnh hoạn được chăm sóc….

Phận lấm Tối ngày đào khoáy Lưng nắng – vẽ Hoa văn tiền sử Chài chãi đồng chiêm Mấy kiếp rồi…. (1)

Kiếp cà Duyên tím Phận xanh Cõi bẩn thỉu Cố xanh, cố tím Ngoem ngoém tối ngày mồm róm Cành suông chết điếng tím xanh (1)

50 năm qua, nói chung, dưới chế độ cộng sản, người Việt Nam không được sống thành người. Thầy Quảng Độ đã nói rõ to giùm cả nước: Bước ra khỏi tù nhỏ chỉ để vào tù lớn.

Trên tay áo này Những giọt đau! Những giọt đau! Của mẹ, của em, của bọt bèo số phận Nằm nghe những tiếng chao chân Trên một bến bờ vực thẳm… Đắng cay sực tỉnh, mình lạnh mồ hôi Đi mòn đôi chân, túi đời đã cạn Mà rỏng rẻng như mới nghe hai tiếng làm người (6)

*

Quyền sống không phải là một loại đặc ân. Không ai có thể cho. Cũng không ai muốn ngửa tay xin nhận.

Nên chi, 50 năm qua, người Việt Nam vẫn đang dũng cảm đấu tranh hàng ngày, ngay trong môi trường sinh tử khắc nghiệt nhất, để tự giành lấy quyền sống cho đáng sống.

đất nước chúng ta vốn là chiếc nôi mà những tấm lòng hòa thuận đều vui sống được thế tại sao anh chị em và tôi không được sống khóc hay cười – câm hay nói cũng phải đợi lệnh một người nhân danh cho tất cả (16)

Lịch sử loài người đã liên tục chứng minh rằng không có bất kỳ một quy luật nào đúng hơn lòng dân. Còn gì đáng tội hơn những kẻ khư khư áp dụng những quy luật cai trị đã bị nhân dân đào thải?

Chẫu mắt mù Nhìn đóng cọc vào đêm…. Đêm đen kìm kẹp ngọn đèn Gãy lửa, vẫn vinh danh nguồn sáng (1)

50 năm qua, cũng không một ai trong khối người Việt Nam rời nước tìm tự do lại có thể quên được thảm họa kinh hoàng trên hành trình vượt biên vượt biển mười chết một sống, chỉ để sống cho ra người. Cũng không một ai trong chúng ta có thể quên được khối bà con bất hạnh bên nhà. Càng không hề một ai trong chúng ta có thể dửng dưng được trước nỗ lực đấu tranh của hàng triệu bà con bất hạnh đó ngay giữa lòng chế độ. Những Thái Bình, Kim Nỗ, Trà Cổ, Xuân Lộc….

Những bờ đê những ruộng đồng đã mở Những làng thôn này sắp xếp nề nếp loài người Di chúc ông cha đã khai thuần hồn sử Trăm trứng này bọc tự một nôi (3)

*

Chúng ta, những người Việt hải ngoại, đã gặp nhau từ nhiều năm nay, trong từng cuộc biểu tình tranh đấu cho tự do của bà con ruột thịt bên quê nhà, chỉ vì, dù xa xôi ngàn dặm, mối tình tự quê hương vẫn không hề rời tơ gãy ngó; chỉ vì, dù cách trở đại dương, vẫn không thể nào làm kẻ đứng ngoài.

Có những hiện diện của các anh các chị Như nối từ Cà Mau tới ải Nam Quan Để bốn ngàn năm có cùng một chí Trước mặt là đường tìm lại Việt Nam (3)

Chúng ta gặp nhau hôm nay, nhân kỷ niệm 50 năm ngày Quốc Tế Nhân Quyền, để tưởng niệm nhiều thế hệ người Việt đã hy sinh cho lý tưởng tự do – nhân bản trong nửa thế kỷ qua, cũng là để khẳng định tiếp tục đấu tranh cho lý tưởng tự do – nhân bản cho dân tộc Việt Nam.

Từ những phù sa sông Hồng sông Mã Những bài ca giữa trời đất hài hòa Đã vang vọng từ trống đồng giục giã Dưới bóng chim, rồng, là mẹ là cha (3)

Chúng ta gặp nhau hôm nay, tại đây và cùng với nhiều nơi khác trên thế giới, nhân kỷ niệm 50 năm Quốc Tế Nhân Quyền, chỉ nhằm sử dụng ngay quyền làm người của chính mình để cùng góp sức giành lấy quyền làm người cho dân tộc mình.

anh chị em ơi làm sao ta có thể trả lời cho con cháu ngày mai nếu hôm nay đây ta không muốn làm người về một câu hỏi hết sức giản dị sống để làm gì nếu chính lòng chúng ta, mỗi người chưa biết làm gì để sống sống cho ra một con ”người” (16)

Chúng ta gặp nhau hôm nay, và vẫn có thể còn phải gặp nhau trong những ngày tới, cho tới ngày chấm dứt kỳ được chế độ chà đạp nhân quyền trên đất nước Việt Nam trước thềm thiên niên kỷ mới.

Vì đã nghe ra từ xương máu muôn dân Là thương cả bốn ngàn năm đang cùng bước tới Những bước hài hòa từ một xuất xứ lương tâm Ngay cả giấc mơ bây giờ cũng không nằm yên ngơi nghỉ Ở hai đầu thế giới vẫn chỉ thấy một con đường Là non sông chúng ta vẫn còn hào khí (3) Biển hung bạo biển chỉ là sóng nước Không có cát vàng, lòng biển ở đâu? Biển hãy nhớ lòng cát sâu, sâu thẳm Khi núi lửa chồm lên, biển phải cúi đầu! (5)

*

Nhân Quyền Cho Việt Nam, một khát vọng phải được thỏa đáp cho người Việt Nam. Nửa thế kỷ xới vun. Đã đến lúc người Việt Nam phải cùng tưng bừng đón chào một mùa Xuân Nhân Bản. Cựu Kim Sơn, 10-12-1998. Chú thích: (1) Phùng Cung; (2) Đỗ Mạnh Hùng; (3) Lê Bi; (4) Nguyễn Vũ Tiềm; (5) Hoàng Hương Trang; (6) Lưu Trọng Lư; (7) Ngọc Khương; (8) Bùi Thanh Tuấn; (9) Đỗ Huy Chí; (10) Sĩ Hào; (11) Thanh Hà; (12) Phạm Thị Ngọc Liên; (13) Trương Gia Hòa; (14) Bùi Minh Quốc; (15) Sơn Ngọc; (16) Nguyễn Hữu Nhật.

תגובות


  • Facebook
  • Twitter
  • LinkedIn

©2022 by Lương Văn Mỹ K24. Proudly created with Wix.com

bottom of page